~ HuongKunkuns ~

Hỏi rằng cuộc đời đáng giá bao nhiêu, Huongkunkuns nói nó đáng giá bằng cả công sức, tình yêu mà bạn dành cho nó

Tôi là HuongKunkuns – người đã từng sống chung với trầm cảm suốt hơn 10 năm. Vật lộn với nó thật không đơn giản, cũng nhiều lần u đầu, chảy máu, vài lần chấm dứt cuộc sống này mà không được.
Cuối cùng, tôi nghĩ, chết không được thì sống phải đàng hoàng. Tôi nhận ra rằng mình cần phải cứng rắn hơn. Khi cuộc sống trở nên khó khăn, tôi luôn sợ hãi và cuộn mình lại rồi sợ những gì thế giới sẽ ném vào mình tiếp theo. Tôi cần cải thiện sự mạnh mẽ của mình. Và cách tôi áp dụng để cải thiện là liên tục đi đến biên giới của vùng thoải mái của mình, hít thở sâu và bước thêm vài bước.
Tôi bắt đầu tìm kiếm thông tin để giúp đỡ mình. Tôi đã sống sót an toàn qua những ngày tệ hại, đen tối nhất trong đời. Và tôi đã làm được. Cho đến giờ, Tôi đã trở thành chuyên gia trong những trải nghiệm của mình. Phát triển nhận thức, chấp nhận, tự chăm sóc bản thân và giúp đỡ được nhiều người.

HuongKunkuns của hiện tại không còn chùn bước với bất kỳ thách thức nào, và đó là kết quả của việc từng bước từng bước bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Chính quãng thời gian chiến đấu với con quỷ dữ đó với đủ mọi cung bậc cảm xúc nên tôi hiểu sâu sắc nỗi đau đớn của một người mắc phải căn bệnh này. Từ yêu thương chính mình, tôi biết yêu thương cả những người xa lạ với mình. Từ bao dung với chính mình, tôi biết bao dung với những người làm tổn thương tôi. Tôi biết trăn trở, đau lòng khi thấy những hoàn cảnh éo le đang chìm dần trong bóng tối trầm cảm. Và đó là lý do tôi muốn giúp đỡ những người trầm cảm tìm lại cuộc đời của họ.
Hành trình này còn dài và khó khăn, nhưng tôi có niềm tin vào bản thân và vào những người bệnh, vì tôi hiểu họ chỉ có một khát khao, được sống bình yên, không lắng lo muộn phiền. Chỉ cần bạn không quay lưng, chỉ cần bạn chìa tay ra, nhất định tôi sẽ không bỏ qua và để bạn lại một mình.
Cuộc đời của ta không do ai tạo cho ta cả, mà do chính chúng tạo ra nó, nó xinh đẹp, nó mờ nhạt, hay nó tối tăm là do chính cách nhìn nhận của mỗi con người. Đôi lúc ta buồn, cảm thấy bất lực chán chường với cuộc sống này không biết mình đang chọn đi con đường, không biết quyết định của mình có đúng hay không và mình đang làm cái gì sống vì mục đích gì? Chính suy nghĩ ấy làm ta đắm chìm trong buồn chán, trong lo âu, rong chơi qua ngày tháng, ngủ vùi lười biếng đánh bay đi cả thời gian. Điều đó là đúng hay sai?
HuongKunkuns nghĩ cuộc đời của mình đáng giá bằng thời gian sống có ý nghĩa. Không phải là thời gian tồn tại mà là thời gian sống, tôi cũng từng đánh rơi của thời gian của mình cho những suy nghĩ tiêu cực, không lối thoát dành hàng giờ hàng ngày thậm chí cả một năm trời để nghĩ những chuyện buồn đã qua, những chuyện mà có hối tiếc cũng chẳng thể nào sữa chữa được. Để rồi một ngày tôi nhận ra khi mắc trầm cảm, tôi đã đánh rơi cuộc sống này quá nhiều.
Khi đã đi qua cái tuổi thanh xuân của mình, nhìn lại ta mới thấy hối tiếc còn rất nhiều điều phải làm cho cuộc sống này, còn nhiều điều phải học hỏi. Ai đã trải qua rồi sẽ hiểu được, thời gian nó ngắn ngủi lắm trôi qua sẽ không bao giờ quay trở lại được. Nhưng nếu bạn biết nhìn nhận lại nó sửa chữa thì dù bạn không thể thay đổi được thời gian đã qua, nhưng bạn có thể thay đổi được cuộc sống hiện tại, thay đổi được cuộc đời mình.
Hỏi rằng cuộc đời đáng giá bao nhiêu, nó đáng giá bằng cả công sức, tình yêu mà bạn dành cho nó.
———————————————————————-
Tham gia Cộng đồng Hiểu về Trầm cảm: https://www.facebook.com/groups/congdonghieuvetramcam
Theo dõi Channel của Hương Kunkuns:
https://www.facebook.com/huongkunkuns1990
https://tiktok.com/@huongkunkuns1990
https://instagram.com/huongkunkuns1990
https://www.youtube.com/channel/UC9YP1LEjtekUgcXkNTFgoAA

Hits: 32

Trả lời